Thứ Hai, 31 tháng 5, 2010

Hạnh Phúc


Hạnh phúc với em là gi?
Hạnh phúc là những ngày sống bên anh.
Hạnh phúc là được cùng anh đi dạo mỗi tối cuối tuần
Hạnh phúc là khi anh nói anh yêu em
Hạnh phúc là khi đọc những tin nhắn của anh
Hạnh phúc là khi anh ôm em
Hạnh phúc là khi anh nắm tay em
Hạnh phúc là khi ở bên cạnh anh cùng xem phim
Hạnh phúc là khi những ngày lễ em nhớ đến anh
Hạnh phúc là khi em gấp sao cầu mong cho anh điều may mắn
hạnh phúc là khi em đi chùa và nghĩ đến anh
Hạnh phúc là khi em ốm anh nấu cháo trứng cho em ăn
Hạnh phúc là khi anh vỗ về em mỗi khi em khóc
Hạnh phúc là khi anh ôm em vào lòng
Hạnh phúc là khi anh và em cùng đi đâu đó chơi
Hạnh phúc là khi anh vẫn còn yêu em
Hạnh phúc là khi anh và em thành thật với nhau mọi điều
Hạnh phúc là khi em khó khăn anh luôn ở bên em
Hạnh phúc là khi..............................

Em ước gì hạnh phúc của em đừng bay đi mất, Mà nếu mất liệu em còn động lực để đi tiếp hay không?
Ai cũng nói em mạnh mẽ, nhưng chỉ có 1 mình em là biết em có mạnh mẽ hay không?
Liệu cuộc sống của em có thể tiếp tục khi hạnh phúc mất đi không?

Niềm tin


Bây giờ ngoài việc chờ đợi lời giải thích của anh em không còn biết phải làm gì nữa. Em không muốn phải chia tay, em ghét sự chia ly lắm rồi. Em sẽ để 1 chút niềm tin nhỏ nhoi ấy vào anh.
Em cũng xinh mà, em cũng đáng có nhiều người theo đuổi thương yêu mà, nhưng em không muốn, nói thế nào em cũng không muốn, trong lòng em chỉ có 1 người. Bây giờ cũng vậy mà sau này cũng vậy.
Anh không hề hiểu em, anh nói rằng giờ em yêu anh nhưng biết đâu sau khi em đi du học em lại có 1 tình yêu mới. Anh sai rồi!
Anh hoàn toàn sai và đã làm tổn thương em khi nói câu đó. Em hiểu sự chia tay là gì, không dễ dàng đâu anh àh, có lẽ dù nói gì thì suốt cuộc đời này người em yêu cũng chỉ có anh thôi.
Người ta nói "anh không tốt, biết bao người xứng hơn anh". Sai rồi, họ không biết gì hết, đối với em, dù anh có đối xử tệ thế nào thì em cũng vẫn yêu anh. chắc anh không tin là em yêu anh hơn cả yêu mình.
Nếu anh nói không đi du học nữa em sẵn sàng không đi. Ngoài miệng có lẽ em nói rất cứng nhưng không ai biết được trong lòng em nghĩ gì đâu. Mỗi khi ai chê anh, nói anh không đươc, em không màng mà cũng chẳng thèm để ý, vì một mình em hiểu là được rồi.
Em tin anh, và suốt đời em cũng chỉ tin và yêu mỗi mình anh
Anh nghĩ thử xem, nếu chia tay anh, liệu em còn yêu người khác được không? niềm tin về tình yêu đã mất, một người như anh mà cũng không chịu nổi em và ra đi thì anh nghĩ em còn niềm tin vào tình yêu àh.
Anh hãy nhìn em, và hãy nhìn tấm lòng em. Em yêu anh!
Mãi.......chỉ vậy thôi, đó là sự thật

Ghen!


Một người như anh có thể nói 2,3 lời ư, em không tin và không thể chấp nhận sự thật này. Con người em vô tâm, không hề quan tâm đến anh, nhưng anh có thể kiếm đâu ra một người có thể yêu anh và hết lòng vì anh như em?!
Người khác có thể chăm sóc anh,dọn dẹp nhà cửa cho anh, nấu cơm cho anh ăn, có thể với anh nhiêu đó đã là hạnh phúc rồi. Còn em thì không như vậy, giờ em chú ý vào học hành để sau này có cái nghề ổn định, kiếm tiền để xây dựng tổ ấm cho mình mà không muốn anh phải gánh nặng, em yêu và chỉ nghĩ đến anh và gia đình mà cố gắng. Em vậy đó, không đảm đang như người ta, không quan tâm anh như người ta, nhưng lúc nào em cũng chỉ nghĩ đến anh mà thôi. Những lúc anh ốm em sót lắm chứ nhưng biết làm gì, nhiều khi nói chỉ là nói, em muốn được nấu cháo cho anh ăn, muốn chăm sóc anh. Những lúc như thế em chỉ ước gì mình sống chung thì tốt biết mấy.
Từ ngày phát hiện ra nhà anh có bóng dáng của người con gái khác em rất đau lòng, từ hôm đó đến giờ không ngày nào em ngủ yên. Dạo này anh ít đi trực hơn hồi xưa, anh về nhà sớm hơn và ít ngó ngàng đến em hơn. Anh về nhà là anh nói anh nói chuyện với bạn anh, nhưng mà anh lại rất ngại khi nghe điện thoại của em. Tại sao?
Còn khi anh thật sự đi chơi với bạn của anh thì anh có thể tự tin anh nói :" Anh yeu em"
Chủ nhật, chưa bao giờ anh không gọi điện cho em, nhưng chủ nhật vừa rồi thì có đó. Chẳng những thế anh còn tắt máy và xem em như " đồ phiền phức". Anh nói anh không muốn nghe những lời suy đoán lung tung, nhưng tại sao anh không phải là anh ngày xưa, ngày xưa dù em có như vậy anh vẫn nhẹ nhàng gọi điện lại cho em, nói chuyện và xoa dịu sự lo âu của em.
Mấy ngày nay em khóc rất nhiều, em rất mệt mõi và dường như muốn phát điên. Tại sao chỉ có 1 mình em là người thành thật và chung thủy với anh? Tại sao vậy? Còn anh một chút thành thật với em cũng không có.
Khi nhắt về người đó anh rất nhẹ nhàng " khi nào rảnh em qua chơi chung" vậy khi em tìm ra sự thật anh mới thừa nhận sao?
Anh chẳng bao giơ nghe ý kiến em nói cả, anh nói em phải tôn trọng ý kiến của anh, nhưng anh có bao giờ tôn trọng ý kiến của em chưa? anh nói anh đi chơi với bạn, bạn anh ở quận 8, có thật là như vậy không? Giờ em phải tin vào điều đó ư? vậy người đó ở đâu ra? cái người ở nhà anh ấy?
bây giờ biết bao câu hỏi cứ vây lấy em dồn dập, em mệt mõi lắm rồi.
Giờ chỉ có mình em là phải chịu đựng, phải đau khổ, tại sao?
Anh hãy kéo em ra khỏi hoàn cảnh hiện tại đi, hãy cho em 1 câu giải thích thành thật và rõ ràng nhất, và từ nay về sau đừng như vậy nữa được không?

1 thứ tình yêu gọi là hi vọng, có hay không?


Em có nên hi vọng, hi vọng vào tình yêu của anh hay không? Ngày xưa khi mới yêu anh giành toàn bộ tình yêu cho em, không gian dối, không lợi dung....
Còn giờ đây, em không cảm nhận được 1 chút gì từ tình yêu ấy.
Anh nói em phải tin anh, em tin, tin rằng anh không có người khác, nhưng em không tin là anh đã thành thật với em trong suốt thời gian qua.
Em làm gì sai? anh nói dối, rồi anh nói không phải, anh biện minh, hết lần này đến lần khác. người lấy đi niềm tin của em chính là anh.
Giờ đây em rất mệt mõi, mỗi tối chỉ biết khóc và chẳng bao giờ ngủ ngon, đêm ngày em cứ nôm nốp lo sợ anh đã và sẽ thay lòng đổi dạ. LÀm sao để em có thể tin tưởng anh như ngày xưa đây