
Một người như anh có thể nói 2,3 lời ư, em không tin và không thể chấp nhận sự thật này. Con người em vô tâm, không hề quan tâm đến anh, nhưng anh có thể kiếm đâu ra một người có thể yêu anh và hết lòng vì anh như em?!
Người khác có thể chăm sóc anh,dọn dẹp nhà cửa cho anh, nấu cơm cho anh ăn, có thể với anh nhiêu đó đã là hạnh phúc rồi. Còn em thì không như vậy, giờ em chú ý vào học hành để sau này có cái nghề ổn định, kiếm tiền để xây dựng tổ ấm cho mình mà không muốn anh phải gánh nặng, em yêu và chỉ nghĩ đến anh và gia đình mà cố gắng. Em vậy đó, không đảm đang như người ta, không quan tâm anh như người ta, nhưng lúc nào em cũng chỉ nghĩ đến anh mà thôi. Những lúc anh ốm em sót lắm chứ nhưng biết làm gì, nhiều khi nói chỉ là nói, em muốn được nấu cháo cho anh ăn, muốn chăm sóc anh. Những lúc như thế em chỉ ước gì mình sống chung thì tốt biết mấy.
Từ ngày phát hiện ra nhà anh có bóng dáng của người con gái khác em rất đau lòng, từ hôm đó đến giờ không ngày nào em ngủ yên. Dạo này anh ít đi trực hơn hồi xưa, anh về nhà sớm hơn và ít ngó ngàng đến em hơn. Anh về nhà là anh nói anh nói chuyện với bạn anh, nhưng mà anh lại rất ngại khi nghe điện thoại của em. Tại sao?
Còn khi anh thật sự đi chơi với bạn của anh thì anh có thể tự tin anh nói :" Anh yeu em"
Chủ nhật, chưa bao giờ anh không gọi điện cho em, nhưng chủ nhật vừa rồi thì có đó. Chẳng những thế anh còn tắt máy và xem em như " đồ phiền phức". Anh nói anh không muốn nghe những lời suy đoán lung tung, nhưng tại sao anh không phải là anh ngày xưa, ngày xưa dù em có như vậy anh vẫn nhẹ nhàng gọi điện lại cho em, nói chuyện và xoa dịu sự lo âu của em.
Mấy ngày nay em khóc rất nhiều, em rất mệt mõi và dường như muốn phát điên. Tại sao chỉ có 1 mình em là người thành thật và chung thủy với anh? Tại sao vậy? Còn anh một chút thành thật với em cũng không có.
Khi nhắt về người đó anh rất nhẹ nhàng " khi nào rảnh em qua chơi chung" vậy khi em tìm ra sự thật anh mới thừa nhận sao?
Anh chẳng bao giơ nghe ý kiến em nói cả, anh nói em phải tôn trọng ý kiến của anh, nhưng anh có bao giờ tôn trọng ý kiến của em chưa? anh nói anh đi chơi với bạn, bạn anh ở quận 8, có thật là như vậy không? Giờ em phải tin vào điều đó ư? vậy người đó ở đâu ra? cái người ở nhà anh ấy?
bây giờ biết bao câu hỏi cứ vây lấy em dồn dập, em mệt mõi lắm rồi.
Giờ chỉ có mình em là phải chịu đựng, phải đau khổ, tại sao?
Anh hãy kéo em ra khỏi hoàn cảnh hiện tại đi, hãy cho em 1 câu giải thích thành thật và rõ ràng nhất, và từ nay về sau đừng như vậy nữa được không?

0 nhận xét:
Đăng nhận xét