Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2010

Met Moi

Em không phải là con ngốc để bị cười cợt trêu đùa như vậy.
Em không tin rằng giờ tình cảm của anh lại phai nhạt như thế.
Anh có còn biết " bảo vệ và trân trọng" người yêu là như thế nào không?
Từ khi những "người lạ" xuất hiện ở nhà anh là ngày nào em cũng đau lòng.
Anh khác xưa nhiều quá, khác đến nổi em không nhận ra.
Anh tùy tiện để con gái vào phòng mình chơi, em nhớ cảm giác mình như chết lặng khi nhìn phòng anh chỉ toàn con gái, xoong nồi ngổn ngang, nằm lên nằm xuống trên giường anh. Em đã nói hạnh phúc là gì? Hạnh phúc là khi được anh thương yêu, bảo bọc, được anh quan tâm, chăm sóc, những khi em ốm anh nấu cháo cho em ăn. Nhưng giờ thì không còn như vậy nữa rồi. những cái gì đáng lẽ chỉ có 1 mình em mới có, 1 mình em mới nhận được thì người khác cũng nhận được. Biến em trở thành trò cười là rất vui vẻ phải không?
Thậm chí, khi em bỏ đi anh lại càng muốn em đi. Em chẳng quan tâm hay gọi cho em 1 cú điện thoại. anh chỉ nhắn tin là "anh yêu em" nhưng sự thật không phải như vậy. Có người yêu nào khi không biết rõ người yêu mình đi đâu lại có thể nằm nhà ngủ ngon như anh, và khi tỉnh dậy chỉ nhắn những lời yêu thương rỗng toát.Anh có tìm em không? Bây giờ em mất tích anh chắc cũng không biết đâu? Em không biết sao em lại bị như thế này. Em hoàn toàn không xấu xa, em không đối xử tệ với anh, em không lăng nhăng, luôn luôn hướng về anh. Tại sao những cái em thấy, những cái em nhận được toàn đau khổ. Tại sao lúc nào anh cũng nghĩ "không tốt" về em. Anh bảo em ích kỷ trong tình cảm nhưng anh đối xử với em như vậy thì có gọi là "ích kỷ" và "tàn nhẫn" không? Anh muốn cái gì em cũng chiều, em chưa bao giờ từ chối anh bất cứ cái gì.
Em khóc rất nhiều và em cũng đã quyết định mình nên làm gì.
Giờ không có em chắc anh sẽ cảm thấy thoải mái và hạnh phúc hơn.
Em sẽ làm bất cứ cái gì mà anh muốn.
Em yêu anh!

0 nhận xét:

Đăng nhận xét